"Ấy chết, khách quan nói đùa rồi, tiểu điếm làm gì có thịt bò luộc." Chủ quán vội vàng cười xòa, bồi tiếp: "Nhưng gà quay, ngỗng kho, cừu béo thì có sẵn, khách quan có muốn gọi một ít để nhắm rượu không?"
Trâu bò vốn là sức kéo quan trọng.
Chừng nào năng suất chưa theo kịp, thì dù cảnh giới siêu phàm có cao đến đâu, ở cái thời đại phong kiến này, trâu bò vẫn luôn là tài nguyên quý giá.
Còn chuyện đã có kẻ phi thiên độn địa, nhưng nông dân vẫn phải khổ sở dùng trâu cày ruộng ư?




